Phim tình nồng duyên quê

“Hỏi thế gian tình ái là chi

Mà đôi lứa thề nguyền sống chết”

 

Tình yêu là gì mà bao đời nay con người ta vẫn cuồng quay, chao đảo trong những vòng xoáy của tình ái, tình thù?

Thời nay cũng thế, mà thời xưa cũng vậy……

Tình yêu, vì thế mà từ rất sớm đã đặt chân vào nền điện ảnh Việt nói riêng và điện ảnh thế giới nói chung, trở thành chủ đề chưa bao giờ “nguội”.

Quay ngược bánh xe thời gian trở về những năm 40 của thế kỷ trước, khi cuộc sống nơi làng quê còn khó khăn, nghèo đói, khúc tình ca dù không có cái kết hậu hĩnh của Chàng Chí và Nàng Nở trong “Làng Vũ Đại ngày ấy” cũng đã từng “làm mưa làm gió” màn ảnh Việt trong suốt một thời gian dài và sức sống còn bền bỉ đến tận ngày nay.

 

“Làng Vũ Đại ngày ấy” là một bộ phim nổi tiếng được xếp vào hàng những tác phẩm kinh điển của điển ảnh Việt Nam, là đứa con tinh thần của đạo diễn, Nghệ sĩ Nhân dân Phan Văn Khoa chuyển thể từ các tác phẩm nổi tiếng (gồm Sống mòn, Chí Phèo và Lão Hạc). Tác phẩm được thai nghén và ra đời năm 1982,. “Làng Vũ Đại ngày ấy” đã thành công khi khắc họa cuộc sống nông thôn cũng như nhiều tầng lớp khác nhau trong xã hội phong kiến nửa thuộc địa của Việt Nam trước Cách mạng Tháng tám (1945).

Trong đó, đáng ghi nhớ nhất là cuộc sống của anh chàng Chí Phèo. Một người đàn ông hiền lành, lương thiện nhưng dưới sự dồn nép, áp bức của cả xã hội, chế độ và nhà tù thời đó, mà anh đã biến thành một kẻ “người không ra người, ngợm không ra ngợm’. Chí Phèo chính là đứa con ruột của chế độ cũ – một tên lưu manh mang trong người tất cả những gì xấu xa nhất của xã hội phong kiến thối nát ở nông thôn Việt Nam trong nửa đầu thế kỷ XX.

Thế nhưng, cuộc đời Chí tưởng như đã chấm dứt tất cả với toàn một màu đen tối, thì Chí gặp Nở, tình yêu của hai người đã làm cuộc đời Phèo tìm lại được chút ánh sáng với cảm nhận rõ nét về tình yêu thương và sự ham muốn một cuộc sống thiện lành dù chỉ trong những giây phút ngắn ngủi trước khi anh tự kết thúc cuộc đời mình.

Khúc tình ca ngắn ngủi mà cố nhà văn Nam Cao đã xây dựng không có sự tuyệt đối hóa, cũng không có sự mĩ miều hóa, tất cả đều giản dị, chân thực và đời thường. Một Thị Nở “xấu ma chê quỷ hờn” lại là chất kích thích của cuộc đời Chí “bán trời không văn tự’.

Trước đây Chí Phèo vô cảm, vô tâm, không có ý thức về chính bản thân mình nhưng nay hắn có cả quá khứ, hiện tại và tương lai. Tất cả là vì tình yêu đã bù đắp khiếm khuyết trong tâm hồn, tái sinh một cuộc đời và làm giàu có đời sống nội tâm của Chí, để Chí được sống những phút giây “là người”.

2727

Một cái nhìn mới mẻ và đáng trân trọng về tình yêu qua cuộc tình của Chí và Nở. Tình yêu đôi khi chỉ cần mộc mạc, giản dị, chân thành cũng đủ sức mạnh “cảm hóa” những trái tim khô cằn, thô ráp và chai sạn.

Trong cuộc sống hiện đại, khi con người quay cuồng hối hả với những bộn bề không ngừng nghỉ của công việc, cuộc sống, giá trị của tình yêu cũng đang dần thay đổi và bị chi phối từ nhiều hướng khác nhau. Liệu những tình yêu “giá trị”, đẹp đẽ và thôn quê như tình yêu của Chí – Nở còn tồn tại hay không???????

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *